TẤM BIA CỔ VÀ CÂU CHUYỆN GIÔ-SÉP: SỰ TRÙNG KHỚP ĐÁNG KINH NGẠC
Một tấm bia cổ ở miền Nam Ai Cập đang khiến nhiều người phải suy nghĩ lại về độ chính xác của những điều Kinh Thánh từng ghi.
Tấm bia mô tả bảy năm nạn đói dưới triều Pharaoh Djoser: nước sông Nile không dâng như thường lệ, ruộng đồng khô nứt, mùa màng không còn trổ bông và dân chúng kiệt sức vì thiếu lương thực.

Đây không phải truyện kể mang tính biểu tượng,
mà là ký ức về một giai đoạn khiến Ai Cập đau đớn thật sự.
Nhưng có một chi tiết khiến các học giả không thể bỏ qua:
Trong khoảnh khắc tăm tối nhất, Pharaoh Djoser không tìm đến nghi lễ hay bói toán,
mà tìm đến một người quản trị có trí tuệ đặc biệt , người hiểu cách tích trữ, quản lý và phân phối lương thực để cứu cả quốc gia khỏi nguy khốn.
Sự tương đồng quá rõ ràng.
Đây không còn là một “gợi nhắc mơ hồ” nữa ,
mà vang lên như một tiếng gọi từ chính lịch sử.
Trong suốt chiều dài lịch sử, câu chuyện về Giô-sép trong Sáng Thế Ký , từ một người bị bán làm nô lệ, được Chúa nâng lên làm quan đứng đầu cai quản cả xứ Ai Cập, đặc biệt là hệ thống lương thực, giải nghĩa chiêm bao, dự báo bảy năm dư dật rồi bảy năm đói kém và cứu cả quốc gia , thường bị xem như một câu chuyện mang màu sắc tôn giáo.
Thế nhưng giờ đây, từ chính cát bụi Ai Cập lại hiện lên một văn bản cổ mang đúng mô-típ mà Kinh Thánh từng ghi lại:
• Bảy năm kiệt quệ
• Một vị vua tuyệt vọng
• Một nhà quản trị khôn ngoan giữ chìa khóa giải pháp
Tấm bia không ghi tên “Giô-sép”.
Nhưng đôi khi, sự thật không cần phải được khắc tên.
Nó nằm trong cấu trúc của câu chuyện và cấu trúc ấy thì… trùng đến mức kinh ngạc.
Và đây là chi tiết khiến sự hoài nghi bắt đầu lung lay:
Kinh Thánh không vay mượn lịch sử , mà chính lịch sử đang dần hé mở những điều Kinh Thánh đã nói trước.
Đây không phải huyền thoại.
Không phải truyền thuyết.
Mà là vua thật, nạn đói thật, những quyết sách thật,
và một thời kỳ từng xảy ra trong lịch sử nhân loại.
Một tấm bia khảo cổ nữa trồi lên từ sa mạc…
và lại một lần nữa gợi nhắc điều mà Lời Chúa đã được viết từ hàng ngàn năm trước.
Với người tin Chúa , đây là lời nhắc rằng Lời Ngài vẫn đứng vững qua mọi thời đại.
Với người chưa tin , điều này mở ra một câu hỏi rất đáng suy nghĩ:
Làm sao một cuốn sách xưa có thể ghi đúng mô-típ lịch sử của một nền văn minh khác,
nếu như nó không bắt nguồn từ sự thật?
Khi lịch sử và Kinh Thánh cứ liên tục chạm vào nhau,
kết luận trở nên giản dị:
Lời Chúa chưa từng lung lay.
Và Đức Chúa Trời – Đấng đã nâng Giô-sép từ ngục tù lên đến ngai vàng , vẫn đang tể trị sự hưng vong của các dân tộc hôm nay.
